Friday, 10 October 2008

Chèo chống mình ên

Theo điều tra của các ban ngành chức năng tỉnh Kiên Giang, thì vùng miệt thứ U Minh Thượng có đến 141 gia đình góa bụa. Nhưng điều đáng trân trọng ở các bà mẹ góa này đó là sự hy sinh cho con. Dù nhọc nhằn “trên đồng cạn dưới đồng sâu”, các chị đều cố công cho con ăn học đến nơi đến chốn.



Miệt thứ không còn xa


U Minh Thượng mùa nước nổi. Phà trôi trên sôâng Cái Lớn nước dâng cao mấp mé tràn bờ, lục bình trôâi dập dìu, hàng câây nhạt nhòa trong màn mưa giăng giăng và cặp bờ sông Cái Bé thuộc địa bàn huyện An Biên. Tiếng ai ru con nghe buồn quá đỗi, khiến tôi chạnh lòng nghĩ đến câu hát ru xưa của những cô gái về làm dâu miệt thứ với nỗi buồn xa nhà “chim kêu vượn hú biết nhà má đâu”. Miệt thứ ngày ấy sao mà xa xôi vời vợi. Xe chầm chậm trên con đường độc đạo về U Minh Thượng, con đường mà ngày xưa đầy ổ voi, ổ gà với những chiếc cầu nhỏ xíu, cũ kỹ có thể sập bất cứ lúc nào, nay được thay bằng con đường rộng thênh thang, tráng nhựa phẳng lì với những chiếc cầu mới xây bề thế. Những ngôi nhà tranh vách lá dừa xiêu vẹo trước kia, nhường lại cho nhiều ngôi nhà mái ngói đỏ au, thấp thoáng dưới những tàn cây xanh ngát hai bêân đường.



<

No comments: