Từ Tòa soạn Báo SGGP, ông Trần Văn Hiệp, người thương binh ¾ nắm tay vợ dắt qua đường đón xe buýt về nhà. Nhìn cảnh người chồng bước khập khiễng, tay dắt người vợ khuôn mặt còn tái xanh mệt mỏi, đi như trôi giữa dòng xe xuôi ngược, tôi bỗng thấy lòng quặn đau.
Càng xót xa hơn khi nghĩ đến ngôi nhà mà họ sẽ trở về. Ở đó, thắt thẻo chờ đợi họ là 6 đứa con bị nhiễm chất độc da cam, trong đó có đứa đang sống một cuộc sống không ra một con người…
<
Wednesday, 8 October 2008
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment