Tuesday, 16 December 2008

Phong cách văn hóa của ca sĩ trên truyền hình

Ở mọi con người bình thường, phong cách chính là biểu thái tổng hợp của ngoại hình, cách ăn mặc, tính cách, thái độ ứng xử... Còn riêng với ca sĩ, ngoài những điều cơ bản trên, điểm quan trọng tạo nên phong cách chính là nét riêng của giọng hát và cách xử lý ca khúc cộng với yếu tố trình diễn trên sân khấu – đặc biệt khi họ xuất hiện trên màn ảnh nhỏ trước hàng triệu khán giả.


Hiện nay chúng ta chứng kiến hàng ngày qua tivi sẽ thấy tóc tai của các ca sĩ trẻ ngày càng “phong phú, đa dạng”, “đa màu sắc”. Có những nhóm nhạc trẻ (girls band lẫn boys band), trong đó mỗi ca sĩ có một kiểu đầu với màu sắc hoàn toàn khác nhau. Cũng có ca sĩ thay đổi kiểu tóc… hàng ngày như ca sĩ L.C.K chẳng hạn. Có khi anh lên sân khấu (và một số đài truyền hình địa phương) với mái tóc dài duỗi thẳng, hôm sau lại thấy anh… thắt bím hoặc vuốt gel tạo kiểu. Hoặc ca sĩ trẻ V.Q có vài lần xuất hiện với đôi mắt màu xanh và mái tóc nối kết lạ mắt, mà nghe V.Q trả lời báo chí rằng anh đã mô phỏng theo nhân vật chính trong bộ phim hoạt hình đang ăn khách nọ (?).


Hoặc ca sĩ Tim thường “trang bị” cho mình khi lên sân khấu hay trên màn ảnh nhỏ không khác gì ca sĩ nổi tiếng Bi/Rain của Hàn Quốc… Nói chung, trang phục biểu diễn của không ít ca sĩ xuất hiện trên màn ảnh nhỏ hiện nay khi hở hang, lúc kệch cỡm. Tương tự về nghệ danh ca sĩ, nếu trước đây, nhiều ca sĩ trẻ cố chọn cho mình những tên nghe gọi rất… Hồng Công, Đài Loan, kiểu như Ưng Hoàng Phúc, Quách Thành Danh, Vân Quang Long, Nhật Tinh Anh... thì hiện nay, các nghệ danh còn giông giống các tên tiếng Anh, Hàn, Nhật. Đó là những Wanbi Nguyễn Tuấn Anh (tựa như... Wonbin) hay Tim (nghe rằng đặt theo chữ viết tắt của... Timberlake), cặp song ca Kan & Ron, ca sĩ Nenita, ca sĩ Bambi Trịnh... (thực ra đều là người gốc… Việt Nam 100%!).


Nói chung, đối với các ca sĩ trẻ trong thời đương thịnh và đang cố gắng cạnh tranh nhau thì việc tạo phong cách “lạ”, “không đụng hàng” để thu hút sự chú ý và tạo ấn tượng là một yếu tố cần thiết. Nhưng chính nó cũng thể hiện trình độ, tư cách… của nghệ sĩ và là một nét văn hóa trên sàn diễn (cả trên sân khấu lẫn trên truyền hình). Do đó thật khó lòng chấp nhận những mái tóc, trang phục quá xa lạ với nhân vật, bối cảnh xã hội của vở diễn (kịch, cải lương…) hoặc nội dung của bài hát (ca múa nhạc) hay nghệ danh, tên tuổi đầy nét “lai căng”.


Nguyễn Sinh (TPHCM)




  • Quảng cáo phản cảm

Hiện nay trên truyền hình có nhiều mẩu quảng cáo gây phản cảm, làm người xem bực mình khó chịu. Trước hết phải kể đến loại quảng cáo bằng cách cho chạy chữ dưới màn hình làm người xem rất khó chịu, nếu ráng căng mắt xem thử quảng cáo gì thì thấy hết sức vô duyên như: nạp tiền cho dế, tìm người cùng sở thích, đoán tính cách người qua số điện thoại di động, biển số xe…


Tiếp đó, có quảng cáo bột giặt với hình ảnh cô giáo với gương mặt hình sự khi phát hiện học trò mình có lỗi trong giờ học; hay mẩu quảng cáo Kotex với hình ảnh và lời minh họa dài hơn, rộng hơn, chắc chắn hơn; mẩu quảng cáo hai người đàn ông nhai nhai rồi thè lưỡi ra, một người trên lưỡi có hình cái xương, người kia lưỡi có hình cô gái để quảng cáo kẹo chewinggum; mẩu quảng cáo người nút kẹo và mấy người khác nhìn một cách thèm thuồng đến nỗi phải kéo vạt áo lên nhai; hay hình cô gái thật đẹp khoe nách mình rồi dùng chai xịt khử mùi hôi nách…


Thiết nghĩ đạo diễn nên nghiên cứu trước nội dung và cách thức quảng cáo sao vừa mang tính văn hóa vừa thích hợp thuần phong mỹ tục nước nhà. Hay đài truyền hình nếu mạnh dạn hơn thì không vì lợi nhuận mà cho chiếu những mẩu quảng cáo gây phản cảm như kể trên.


Trần Văn Tám
(Trường TH Trung Lập Hạ - Củ Chi - TPHCM)

No comments: