Wednesday, 18 March 2009

Tặng nhau cả một tấm lòng trăm năm

Ngày còn ở đất Bắc, những buổi ứ hự với những gánh ca trù đã trở thành một phần máu thịt của kẻ nệ cổ là tôi. Nhưng, từ đận vào Sài Gòn định cư, thú chơi ấy trở nên xa vời. Đã đành là mình vẫn nghe ca trù qua băng đĩa, vẫn đàm luận về nghệ thuật hát ả đào với bè bạn qua internet mỗi ngày rồi lúc cao hứng vẫn chui vào phòng riêng mà thả những tiếng đàn đáy nục nạc, tắc tùng vài khẩu trống chầu hay ứ hự một đôi câu…, nhưng thực tình là vẫn không thấy phong vị.


Nghề chơi nó khổ vậy, hay dở chưa bàn nhưng cứ phải được chơi cái đã. May mắn làm sao, buổi sáng tinh sương của một ngày Sài Gòn trở mát, một người chị biết sở thích của đứa em chưa già mà đã nệ cổ nên tặng tôi một cơ hội được tham dự một buổi biểu diễn ca trù. Thưởng lãm ca trù ở ngay đất Sài thành náo nhiệt, quả là một hạnh ngộ bất ngờ!



<

No comments: